HomeNHÂN VẬTMộc uyển thanh tên thật là gì

Mộc uyển thanh tên thật là gì

01:31, 17/04/2021

Bỗng lại thấy một bạn, tay múa tuy nhiên đao xông cho tới. ánh đao thành một luồng bạch quang quẻ hộ vệ toàn thân, tưởng như nước mưa cũng không lâm vào cảnh được.

Bạn đang xem: Mộc uyển thanh tên thật là gì

Khi cho trước khía cạnh hai gã Ðại Hán, tín đồ này quát tháo lên một giờ đồng hồ thật lớn rồi đùng một phát đổi khác đao pháp, vung song đao nhằm mục tiêu chém vào đùi hai gã Ðại Hán.

Ðại Hán vậy thiết chử ko chú ý mang đến đường đao chém tới ra sao, hắn vung thiết chử lên đtràn lên giữa làn bạch quang đãng.

Bỗng nghe một giờ đồng hồ rú:

- Úi chao!

Cặp đao của người kia đã trở nên thiết chử tấn công gãy. Mũi đao đâm vào trước vùng ngực y. Máu rã dầm dề khắp người, y té lăn lông lốc xuống quyển núi.

Hai gã Ðại Hán tấn công trọng thương nhị bạn rồi.

Những fan khác không đủ can đảm tiến lên nữa.

Bỗng nghe bao gồm giờ đồng hồ vó câu lộp cộp chạy đến. Một người cưỡi lừa tăng trưởng. Người cưỡi lừa là 1 trong những thiếu niên tlỗi sinch new độ mười tám, mười chín tuổi, mình mặc áo bào rộng lớn thùng thình, vẻ người nho nhã, tướng tá mạo xinh đẹp khác thường.

Người cưỡi lừa chạy cho mặt lũ Tiêu Phong thì có lẽ ai nấy hồ hết phân biệt chàng trai này khác hoàn toàn đều hào khách giang hồ nước. Bất giác các bạn trở về nhìn y.

Ðoàn Dự đột nhiên la lên một tiếng:

- Úi chà!

Rồi ấp úng:

- Ngươi... ngươi...

Nhưng đại trượng phu thỏng sinc này không thèm gửi ánh mắt cánh mày râu cứ ngồi trên sống lưng lừa đến chạy qua.

Chung Linc rước có tác dụng kỳ hỏi:

- Ðoàn công tử! Công tử nhận biết vị tướng mạo công này ư?

Ðoàn Dự đỏ mặt công bố đáp:

- Không! Ta thừa nhận lầm fan. Y... là 1 nam nhi trai. Ta có biết y là ai đâu? Cmặt hàng nói câu này thật ngây ngô.

A Tử cười cợt khì một tiếng rồi nói:

- Ca ca! Té ra ca ca chỉ nhận ra được con gái chớ không nhận được bầy ông.

Nàng hoàn thành một thời gian rồi hỏi:

- Chẳng lẽ người vừa đi sẽ là đại trượng phu trai ư? Rõ ràng là gái đó chứ?

Ðoàn Dự hỏi:

- Ngươi cũng bảo y là gái ư?

A Tử đáp:

- Ðúng là gái rồi! Mình cô ta ngày tiết ra một mùi hương thơm chính xác là hương thơm khí của thiếu phụ nhân.

Ðoàn Dự nghe kể tới chữ "hương" thì trống ngực tấn công thình thịch tự hỏi:

- Phải chăng đúng là nàng?

Trong thời điểm này bạn tlỗi sinc cưỡi lừa đã đến trước mặt hai gã Ðại Hán phệ giờ đồng hồ quát:

- Tránh đường mang lại ta đi!

Tkhô giòn âm khôn cùng vào trẻo, cụ thể là giờ đồng hồ một cô bé.

Ðoàn Dự không còn nghi ngờ gì nữa chứa tiếng gọi:

- Mộc cô nương! Uyển Thanh muội tử! Ngươi... ngươi...

Miệng cánh mày râu ngắc ngứ Gọi loàn lên với giục ngựa tiến lại.

Vết thương trước vùng ngực nam giới chưa lành bệnh hẳn, Hư Trúc hại nó lại vỡ lẽ ra, cấp la lên:

- Tam đệ! Tam đệ đề nghị cẩn trọng kẻo vệt thương trước vùng ngực...

Ba Thiên Thạch, Chu Ðan Thần mặt khác pngóng ngựa rượt theo.

Thiếu niên thỏng sinc cưỡi trên sườn lưng lừa vẫn trừng ánh mắt nhị gã Ðại Hán, không quay đầu lại.

Ba Thiên Thạch cùng Chu Ðan Thần quan sát chênh chếch thấy nửa phương diện thiếu nữ đã nhận ra con bạn dễ thương này và đúng là bạn mà Ðoàn Dự vẫn mang lại Trấn Nam vương vãi phủ nước Ðại Lý. Tên nữ giới là Hương Dược Xoa Mộc Uyển Tkhô hanh.

Hai gã lẩm bẩm:

- Chúng ta thật có mắt như mù, không bằng cô bé nhỏ đui đôi mắt cơ.

Nguim A Tử Tuy mắt chẳng nhận thấy gì, nhưng mà thính mũi rộng tín đồ hay. Mộc Uyển Tkhô nóng bao gồm một mùi thơm không giống nhau, con gái vừa trải qua, A Tử vẫn ngửi thấy ngay. Còn hầu như tín đồ thì ánh mắt ví dụ là 1 thiếu hụt niên tlỗi sinch. Trong cơ hội thảng thốt chẳng ai lưu ý chú ý kỹ cô gái là trai tốt gái.

Ðoàn Dự pngóng ngựa mang lại bên mình thanh nữ vươn tay nắm mang vai, êm ả nói:

- Muội tử! Từ hồi trước tới lúc này Muội tử sống đâu? Tiểu huynh nhớ Muội quá cỡ.

Mộc Uyển Thanh rụt vai lại rời khỏi tay Ðoàn Dự.

Nàng quay đầu quan sát Đấng mày râu lạnh lùng hỏi một phương pháp ntạo thơ:

- Người nhớ ta ư? Làm sao nhưng mà lưu giữ ta? Ngươi lưu giữ ta thật không?

Ðoàn Dự ngẩn người ra. Trong bố câu hỏi đó cánh mày râu nặng nề lòng trả lời được câu làm sao.

Ðại Hán đứng đối diện bật lên tràng mỉm cười ha hả nói:

- Ồ! Té ra là 1 trong những cô chiêu! Ta cho cô đi đấy!

Gã Ðại Hán kia cũng nói:

- Ðàn bà phụ nữ thì bọn họ mang đến, còn bầy bầy ông thối tha thì không được đâu. Thằng lỏi cơ phới đi!

Hắn lại trỏ vào mặt Ðoàn Dự nói tiếp:

- Cái loại khía cạnh White nhẵn kia lão gia vừa bắt gặp khía cạnh đã ghét cay ghét đắng rồi. Nếu mày còn tiến thêm bước nữa thì lão gia bằm bột ra làm mắm, đừng tất cả trách nát nghe!

Ðoàn Dự nói:

- Tôn huynh nói nắm là sai. Ðường mẫu ai đi chả được? Tôn huynh quán triệt đi nguyên nhân là lẽ gì? Xin nói rõ đến nghe!

Ðại Hán đáp:

- Tôn Tản Vương Tử thổ nhĩ kỳ Phồn bao gồm lệnh: ải này đóng góp lại trong mười ngày. Chờ qua ngày Trung thu vẫn msinh hoạt trở lại. Còn trước ngày Trung thu thì chỉ gồm bọn bà đàn bà là qua được, còn bọn ông đề xuất quay về. Bên cạnh đó tăng nhân đi được, người tục ko đi được. Già đi được tphải chăng không đi được. Người chết rồi đi được, kẻ sinh sống ko đi được. Vì cầm cố mà kêu là "tđọng vượt tứ bất quá".

Ðoàn Dự hỏi:

- Bởi vậy tức thị làm sao?

Ðại Hán to giờ đồng hồ nói:

- Ngươi hỏi nghĩa lý ư? Chẳng bao gồm nghĩa lý gì hết. Cặp đồng chuỳ của lão gia với cây thiết chử của lão nhị là nghĩa lý đó! Tôn Tản Vương Tử đang tâm sự Tức là nghĩa lý rồi kia. Mi là một Đấng mày râu trai, đang không buộc phải là sư cũng không phải lão già thì trừ phi ngươi tất cả là xác bị tiêu diệt mới qua quan ải này được.

Mộc Uyển Tkhô cứng nói:

- Chà chà! Sao lại có hạng người nói nhăng nói càn thay được?

Nàng vung tay bắt buộc lên một chiếc.

Véo véo!

Hai mũi thương hiệu sẽ nhằm mục tiêu bắn vào hai gã Ðại Hán, nghe "bành bạch" như phun vào domain authority thuộc. Rõ ràng nhị mũi ám tiễn bắn đúng trước ngực nhưng hai gã chẳng tổn thương thơm bỏ ra hết.

Gã sử dụng cây thiết chử giận dữ quát to:

- Cô bé nhỏ kia thật lưỡng lự điều! Sao lại phóng ám khí vào đàn ta?

Mộc Uyển Thanh khô đơ mình tởm hãi suy nghĩ bụng:

- Có lẽ hai thương hiệu này khoác một thứ áo sát mềm mại, tên độc của ta ko phun chết bọn chúng được.

Ðại Hán cầm cố thiết chử vươn bàn tay to lớn bằng chiếc quạt lá xẻ ra nuốm mang Mộc Tkhô cứng. Người gã cao lớn, Mộc Tkhô hanh đang cưỡi lừa mà lão vươn tay ra vẫn cho tới trước ngực thiếu phụ.

Ðoàn Dự cấp la lên:

- Tôn huynh ko được vô lễ. Chàng gấp đưa tay trái lên chắn lại.

Ðại Hán xoay tay gắng chặt đem cổ tay Ðoàn Dự.

Gã Ðại Hán thực hiện cặp chuỳ reo lên:

- Hay lắm! Chúng ta hãy xé thằng lỏi khía cạnh white này ra có tác dụng nhị mảnh.

Gã gửi cặp chuỳ quý phái trái. Tay yêu cầu cố kỉnh mang cổ tay trái Ðoàn Dự kéo thật khỏe khoắn.

Mộc Uyển Tkhô giòn gấp la lên:

- Không được sợ hãi ca ca ta!

Véo véo!

Mấy mũi ám tiễn pngóng ra bặt tăm như những viên đá chìm xuống biển lớn cả.

Mộc Uyển Tkhô hanh thấy pđợi ám tiễn vào bản thân Ðại Hán ko nhằm nhè gì. Nàng mong mỏi bắn vào mắt, mũi chúng, nhưng mà trọng tâm còn có Ðoàn Dự, đề xuất lại sợ bắn phải quý ông.

Hai mặt lối đi này là nhì dãy núi Bích lập. Hư Trúc, Ba Thiên Thạch, Chu Ðan Thần bị Mộc Uyển Thanh khô cùng Ðoàn Dự cưỡi ngựa ngnạp năng lượng mất lối đi, không hề giải pháp nào khiêu vũ lên ứng cứu vớt được.

Hư Trúc tung bản thân nhảy lên, rời ra khỏi im ngựa, lao tới thương hiệu Ðại Hán chũm thiết chử, toan giơ tay ra điểm vào cạnh sườn gã.

Ðoàn Dự tự dưng cười ha hả nói:

- Nhị ca hà tất bắt buộc hoang mang lo lắng. Bọn chúng không sợ hãi tè đệ được đâu.

Bỗng thấy nhị gã Ðại Hán, toàn thân cao lớn từ từ lún phải chăng xuống. Hai cái đầu lớn tưởng nhấp lên xuống lư ko đứng yên lại được. Lát sau nhị gã ngã huỵch xuống khu đất.

Nguim nội lực "Chu Cáp Thần Công" vào bản thân Ðoàn Dự siêng hút ít công địch nhân. Nội lực nhị gã Ðại Hán bị "Chu Cáp Thần Công" hút hết, lập tức té lnạp năng lượng ra.

Ðoàn Dự nói:

- Các ngươi đang đánh bị tiêu diệt và tạo trọng tmùi hương mang lại từng nào bạn, đề xuất bây chừ nên chịu đựng cuộc trừng phạt này. Từ đây không được đà nữa!

Chung Linc cơ hội này cũng xua đuổi cho tới vị trí, ngay tức khắc mỉm cười nói:

- E rằng đàn bọn chúng không còn bản lãnh nhằm tiến công người nữa.

Nàng xoay đầu lại chú ý Mộc Uyển Tkhô cứng nói:

- Mộc cô cô! Tại hạ bất ngờ lại đó là cô!

Mộc Uyển Thanh khô hờ hững hỏi:

- Ngươi là em gái ta, sao lại kêu ta bởi cô cô?

Chung Linch lấy làm cho kỳ hỏi:

- Mộc cô nương! Cô nương nói giỡn rồi! Sao tiểu bạn nữ lại là em gái cô được?

Mộc Uyển Tkhô hanh trỏ vào Ðoàn Dự nói:

- Ngươi cđọng hỏi y đang rõ.

Xem thêm: Cách Đọc Biểu Đồ Nến Nhật - Top 17 Mô Hình Nến Đảo Chiều Và Cơ Bản

Chung Linch trở về nhìn Ðoàn Dự để chờ nam giới phân tích và lý giải.

Ðoàn Dự ngấm ngầm kinh hãi nghĩ về thầm:

- Chung phu nhân cùng gia gia ta vớ bao gồm một mọt liên quan không phải bình bình.

Csản phẩm ghi nhớ tới năm ngoái, mình vào hang Vạn Kiếp. Lúc trải qua cầu Thiên Nhân Ðộ, vào tới ngôi máy bảy. Trên tuyển mộ này còn có tấm bia tự khắc chữ: "Vạn Cừu Ðoàn bỏ ra mộ". Ai vào tuyển mộ đề xuất lấy gót chân nện mạnh tay vào chữ "Ðoàn" ba cái thì cửa chiêu tập thoải mái và tự nhiên xuất hiện thêm. Csản phẩm trường đoản cú hỏi:

- Cừu Ðoàn là nghĩa gì? Tại sao yêu cầu đá vào chữ "Ðoàn" bố cái? Chắc Chung Vạn Cừu, phụ thân Chung Linch, người sở hữu hang Vạn Kiếp, cực kỳ căm hờn tín đồ họ Ðoàn. Hôm ấy, mẫu thân Chung Linc vừa thấy mình mang lại đã lộ vẻ kinh hoàng, run lên nói: "Ngươi... ngươi chúng ta Ðoàn yêu cầu không?" Dĩ nhiên dung mạo mình như nhau tướng tá mạo gia gia dịp còn nhỏ dại tuổi. Chung Vạn Cừu vừa thấy mình đã tức như điên lên nói: "Quân chó má này mặc dù có đốt thành than, ta cũng nhận thấy mi". Những chứng trạng kia thiệt có tương đối nhiều vị trí khả nghi.

Rồi chàng lại lđộ ẩm bẩm:

- Nếu Chung cô nương là nhỏ gia gia bản thân thì sao bạn lại bảo với Chung ly nhà mang đến Chung cô nương làm cho tiểu thiếp đáp mình? Dù người dân có ý trêu chọc Chung cốc chủ cho đâu cũng không nên nói câu này. Hoặc là... thiết yếu gia gia cũng ko biết?

Ðoàn Dự vẻ khía cạnh rất là bẽn lẽn. Csản phẩm không nói gì thì từng nào người trước bị hai gã Ðại Hán ngnạp năng lượng cản hiện nay rộn rịch trải qua nhằm tiến vào Linch Châu.

Bỗng A Tử cất giờ hỏi:

- Ca ca! Vị cô nương hương thơm thơm ngạt ngào kia hợp lý cũng là bạn quen thuộc biết cùng với ca ca từ khóa lâu rồi? Sao ca ca ko reviews chị em với tè muội?

Ðoàn Dự đáp:

- Ngươi đừng nói nhăng. Y là... tỷ tỷ ngươi đó. Ngươi lại bái kiến đi!

Mộc Uyển Tkhô giòn khó chịu nói móc:

- Ta làm gì gồm phước phệ thế?

Rồi chị em khẽ quất roi vào mông đến lừa chạy về phía trước.

Ðoàn Dự xua theo hỏi:

- Từ đấy đến thời điểm này, Muội tử sống đâu? Muội tử... trông giảm đi những.

Mộc Uyển Tkhô giòn tcõi âm cao ngạo nhưng dữ dằn, hễ cất nhắc thuộc cấp là làm thịt bạn. Nhưng phái nữ nghe câu nói ôn nhu của Ðoàn Dự thì không khỏi đau xót trong tâm. Hơn một trong năm này bên trên bước đường nhận thấy, đàn bà dạn dày mưa gió, trong lòng lại rất là cực khổ. Bao nhiêu thảm trạng vào chớp mắt lại chỉ ra, khiến cho thanh nữ bắt buộc ngăn đôi chiếc luỵ nhỏ xuống nlỗi mưa.

Ðoàn Dự lại nói:

- Muội tử! Bọn chúng ta đông người, gồm đủ thứ đáp ứng. Muội tử đi với bầy ta nghe!

Mộc Uyển Thanh vùng vằng nói:

- Ai nên ngươi chiếu cố? Chẳng bao gồm ngươi, dễ dàng ta không sống được hay sao?

Ðoàn Dự nói:

- Tiểu huynh có khá nhiều cthị trấn mong nói cùng với tiểu Muội. Muội tử gồm chịu đựng theo đái huynh không?

Mộc Uyển Tkhô giòn vẫn hằn học nói:

- Ngươi còn nói gì cùng với ta nữa? Chẳng tương hỗ là mấy lời nói trăng nói cuội chứ gì?

Tuy miệng phái nữ ko ưng Chịu, nhưng lòng đàn bà sẽ nhũn ra rồi.

Ðoàn Dự thấy chũm cả mừng nói:

- Muội tử! Tuy Muội tử có nhỏ đi đôi chút ít, cơ mà càng béo lên lại càng xinh tươi.

Mộc Uyển Thanh hao sa sầm nét mặt nói:

- Ngươi là huynh trưởng ta. Từ giờ trngơi nghỉ đi ko được nói vậy nữa!

Hiện giờ, ruột gan Mộc Uyển Thanh khô rối bời. Nàng hiểu rõ Ðoàn Dự là bạn anh cùng cha, không giống người mẹ của bản thân mình, tuy thế đối với Đấng mày râu người vợ vẫn đang còn tình mếm mộ nhớ nhung, chẳng hồ hết ko phai lạt nhưng mà ngược lại, từng ngày một tạo thêm.

Ðoàn Dự cười nói:

- Tiểu huynh bảo Muội tử càng phệ lên càng xinh đẹp, tưởng cũng chẳng gồm bỏ ra là sai lầm. Muội Muội! Tại sao Muội Muội lại giả dạng nam giới trang cho Linc Châu để dự cuộc chiêu phò mã này? Muội Muội trông hết sức kiểu như một cánh mày râu thư sinch, thiếu thốn niên anh tuấn. Chắc chúa nước Tây Hạ bắt gặp Muội Muội yêu cầu điên đảo thần hồn.

Mộc Uyển Tkhô giòn hỏi:

- Vậy ca ca mang lại Linh Châu làm chi?

Ðoàn Dự đỏ khía cạnh lên đáp:

- Tiểu huynh ước ao mang đến dự cuộc náo nhiệt này coi nạm nào, chđọng không có ý gì không giống cả.

Mộc Uyển Thanh hao "hừ" một tiếng rồi nói:

- Ca ca chớ dối tè Muội nữa. Gia gia bảo ca ca cho ứng tuyển có tác dụng phò mã, lại không nên gã bọn họ Ba cũng gã họ Chu đưa ca ca đi. Ca ca tưởng tiểu muội lưỡng lự giỏi sao?

Ðoàn Dự làm cho kỳ hỏi:

- Ô hay! Sao Muội Muội lại thế?

Mộc Uyển Thanh hao đáp:

- Mẫu thân tiểu muội gặp gỡ gia gia. Tiểu muội cùng đi cùng với mẫu mã thân đề nghị nghe nói hết.

Ðoàn Dự nói:

- Té ra là thế! Muội Muội biết đái huynh đi Linh Châu buộc phải cũng đi coi phải không?

Mộc Uyển Tkhô giòn đỏ khía cạnh lên bởi vì Ðoàn Dự nói câu này đúng trọng tâm sự nữ giới. Nhưng phụ nữ bĩu môi đáp:

- Tuổi Muội đi coi ca ca làm cho chi? Tiểu Muội ao ước coi nàng công chúa nước Tây Hạ xem đẹp mắt đến cố nào nhưng mà làm cho náo loạn cả thiên hạ?

Ðoàn Dự suy nghĩ thầm:

- Công chúa nước Tây Hạ chỉ rất đẹp bởi nửa cô cũng là tuyệt lắm rồi.

Nhưng đại trượng phu nhận thấy lời nói này với bồ thì được, nói với Muội Muội thì tránh việc. Rồi ko nói gì nữa.

Mộc Uyển Thanh lại nói:

- Tiểu Muội có muốn coi Vương tử chúng ta Ðoàn nước Ðại Lý liệu có thành công vào cuộc hôn nhân này chăng?

Ðoàn Dự khẽ nói:

- Tiểu huynh ko làm cho phò mã nước Tây Hạ đâu. Nhưng Muội Muội đừng nên tiết lộ câu này với ai. Nếu gia gia bức bách tiểu huynh thì đái huynh đã trốn biệt.

Mộc Uyển Tkhô giòn hỏi:

- Chẳng lẽ gia gia chỉ định mà lại ca ca dám phản bội đối ư?

Ðoàn Dự cãi:

- Tiểu huynh không chống lệnh nhưng mà chỉ đi trốn thôi.

Mộc Uyển Tkhô hanh mỉm cười nói:

- Trốn đi cùng với chống mệnh thì không giống gì nhau? Người ta là nàng tiểu thư cành tiến thưởng lá ngọc, sao ca ca lại không muốn?

Từ cơ hội thấy phương diện chàng, hiện giờ Mộc Uyển Tkhô cứng new hé mồm cười.

Ðoàn Dự siêu đem có tác dụng mừng nói:

- Muội Muội tưởng tiểu huynh cũng giống như gia gia xuất xắc sao? Bạ ai cũng yêu thương, rồi ko chấm dứt ra được!

Mộc Uyển Thanh khô nói:

- Hừ! Tiểu Muội xem ca ca cùng với gia gia chẳng có nơi nào khác biệt. Ðúng là thân phụ làm sao bé ấy. Có điều ca ca ko được xuất sắc phước như gia gia nhưng thôi.

Rồi thiếu nữ thsinh sống nhiều năm nói tiếp:

- Tỷ nhỏng chủng loại thân tiểu muội, sau sống lưng thì ghét cay ghét đắng gia gia. Song hễ thấy phương diện là lại tha máy không còn. Các cô tuổi trẻ bây giờ ko rộng lượng nlỗi má má tiểu muội đâu.

Hai tín đồ sóng cưng cửng nhưng mà đi.

Lát sau Chung Linch, Hư Trúc với bầy Tiêu Phong cũng theo kịp.

Ðoàn tín đồ đi được mấy dặm thì ttách đã xế chiều.

Bỗng nghe mé tả gồm giờ đồng hồ la hoảng vọng lại. Người Khủng tiếng réo lên chính là tkhô giòn âm Nam Hải Ngạc Thần. Trong khi hắn đương gặp gỡ đề nghị cthị trấn gì nguy hại.

Ðoàn Dự nói:

- Ðồ đệ ta rồi!

Chung Linh cũng la lên:

- Chúng ta mau tới kia xem sao? Ðồ đệ công tử khôn cùng tốt!

Hư Trúc cũng nói:

- Phải đó!

Nên hãy nhớ là, mẫu thân y là Diệp Nhị Nương và một tốp với Nam Hải Ngạc Thần yêu cầu y không ngoài bao gồm tình cạnh bên.

Mấy bạn giục ngựa lao về phía tất cả tiếng la.

Ði xung quanh mấy góc núi thì tới một vùng rừng núi rậm.

Ðột nhiên trên bờ vực thoáy xuất hiện một cảnh tượng tởm hồn, cồn phách.

Bờ vực thẳm gồm một cây tùng độc thân. Trên một cây cỏ mọc ngang ra, gồm fan đem gậy sở hữu vào rồi vực dậy kia. Người này bản thân mặc áo thanh bào. Lão đó là Ðoàn Diên Khánh.

Tay trái lão cố gắng gậy, tay phương diện cũng nuốm một chiếc gậy nữa. Ðầu cây gậy này một người nuốm rước. Chính là Nam Hải Ngạc Thần. Tay kia, Nam Hải Ngạc Thần lại túm đem mớ tóc nhiều năm của fan không giống là Cùng Hung Cực ác Vân Trung Hạc. Hai tay Vân Trung Hạc sở hữu nhị cổ tay một thiếu phụ. Cả tứ tín đồ trông nlỗi một sợi dây rất dài sẽ lơ lửng trên không với ở vào tình trạng nguy hiểm vô cùng! Bất luận là ai vào mấy người này chỉ suểnh tay một chút là rớt xuống vực thoắm đầy đá tai mèo.

Ðoàn Dự thấy khe núi này đã mọc chen chúc tựa cây rừng. Nhiều mỏm đá nhọn hrỡ ràng nlỗi mũi dao chĩa trực tiếp lên. Ai đã rớt xuống tất bị tung xác.

Lúc ấy một cơn gió thổi đưa Nam Hải Ngạc Thần, Vân Trung Hạc cùng thiếu nữ đu theo mặt đường hình buôn bán nguyệt. Thiếu nữlúc trước luân phiên lưng về phía hầu hết bạn. Bây giờ đãđổi vị trí cho nên con gái luân phiên nghiêng khía cạnh lại.

Ðoàn Dự vừa bắt gặp vẫn la hoảng:

- Ttránh ơi!

Suýt nữa quý ông tự bên trên lưng ngựa vấp ngã xuống.

Ngulặng phụ nữ này chẳng đề xuất ai không quen cơ mà chính là Vương Ngọc Yến mà lại chằng ngày đêm thương thơm ghi nhớ.

Ðoàn Dự định thần lại ngửng đầu nhìn lên thì thấy sườn núi cực kì nguy khốn không tồn tại phương pháp nào tung ngựa lên được. Csản phẩm lập cập xuống ngựa, chạy lại trước cây tùng thì thấy một fan lùn mà lại to to vẫn nạm búa Khủng đã chặt cây tùng này.

Ðoàn Dự gớm hãi thừa la lên:

- Ôi! Ối! Ngươi có tác dụng chi vậy?

Người phệ lùn lờ đi như ko nghe thấy gì, giơ búa tiếp tục chặt cây.

Ðoàn Dự giơ ngón tay ra vận chân khí, mong đem Lục mạch thần tìm nhằm hạ bạn kia. Không ngờ đàn ông áp dụng Lục mạch thần kiếm không được linc hoạt, không phải thời gian nào ao ước đẩy mạnh là được ngay. Csản phẩm pchờ chỉ luôn mấy cái nhưng mà vẫn chẳng thấy kiếm khí vọt ra.

Ðoàn Dự lại càng lo lắng cuống cuồng, bự tiếng la:

- Ðại ca! Nhị ca! Muội Muội! Chung cô nương! Mau lại cứu vớt người!

Tiêu Phong, Hư Trúc cấp chạy lại.

Nguyên ổn fan lùn kia được tảng đá lớn bịt đi đề xuất ở bên dưới quan sát lên ko thấy. Ðồng thời gió núi thổi táo tợn, giờ đồng hồ chặt cây cũng không nghe rõ. May mà cây tùng to lớn không chặt đứt ngay lập tức được.

Bọn Tiêu Phong thấy chứng trạng này đều hết sức tởm hãi, băn khoăn tại vì sao lại đưa đến chứng trạng này được?

Hư Trúc kêu lên:

- Lão béo lùn kia! Lão huynh đừng chặt cây nữa.

Lão lùn mập nói:

- Cây này ta tLong buộc phải. Ta mong chặt đem lại có tác dụng áo quan, ngươi giữ lại được ta sao?

Hắn vừa nói vừa tiếp tục chặt cây.

Nam Hải Ngạc Thần vẫn mập giờ la hoảng ko ngớt miệng.

Ðoàn Dự nói:

- Nhị ca! Người này sẽ không thể đem lẽ cần trái mà bảo y được. Xin nhị ca kiềm chế y rồi vẫn nói!

Hư Trúc đáp:

- Phải rồi!

Y toan chạy tới thì đột nhiên tất cả một fan chống gậy lướt qua mặt phần đa tín đồ hối hả phi thường. Chỉ mấy dòng tung lên hụp xuống đã đến trước phương diện gã béo lùn.

Người này đi mau quá quan sát ko rõ. Lúc hắn đứng im bắt đầu biết là Du Thản Chi. Không biết gã ở vào xe cộ lừa vẫn chuồn ra trường đoản cú thời điểm làm sao.

Mộc Uyển Tkhô cứng chưa chắc chắn mặt gã, đùng một phát thấy dung mạo quyết liệt của gã, cô bé cả tởm thất dung nhan, khẽ la lên một tiếng: